Roberto Baggio

Roberto Baggio – huyền thoại ‘tóc đuôi ngựa thần thánh’ của bóng đá Ý

Trong lịch sử bóng đá từng chứng kiến không ít tài năng bóng đá nhưng có lẽ cái tên RobertoBaggio, huyền thoại ‘tóc đuôi ngựa thần thánh’ sẽ mãi luôn là tượng đài bất tử trong lòng những người hâm mộ.

Roberto Baggio

Roberto Baggio sinh ngày 18 tháng 2 năm 1967 tại Caldogno, Veneto con trai của Matilde và Fiorindo Baggio. Ông bộc lộ tình yêu bóng đá ngay từ khi còn bé và sớm tham gia một câu lạc bộ thanh niên địa phương.

Ông chơi 9 năm trong câu lạc bộ này cho tới khi Antonio Mora người tìm kiếm tài năng của CLB Vicenza đã phát hiện và kêu gọi ông về đội.

Năm 1985, Fiorentina đón chào một ngôi sao mới của calcio – R.Baggio. Sự xuất hiện ông tại Firenze đã làm thay đổi mọi thứ, đưa Fio từ một đội bóng hạng trung đang có nguy cơ xuống hạng trở thành một trong “7 chị em anh hùng” của Serie A. Đây là huyền thoại Maradona đã từng làm với Napoli và bây giờ là Baggio với Fiorentina.

Những bàn thắng đẹp như mơ, những pha đi bóng uyển chuyển, Baggio luôn mang tới sự hứng khởi cho đồng đội và cả những người hâm mộ trên khán đài. Tài năng của Roberto Baggio được thừa nhận và được nhiều câu lạc bộ lớn săn đón. Nhiều người sau này vẫn nhắc tới vụ chuyển nhượng kỉ lục của Calciomercato trị giá 17 triệu USD đưa Baggio về Juventus (1990).

Điều này đã dẫn tới việc các CĐV Fiorentina nổi loạn, đập phá và biểu tình dữ dội ở trụ sở CLB đòi ông ở lại. Nhưng điều này cũng không giữ chân được Roby.  Ông buộc phải chia tay đội bóng áo tím để thay sắc áo của mình thành hai màu đen trắng huyền bí, cho dù trong lòng ông là một nỗi buồn nặng trĩu, khi trở thành ‘kẻ phản bội’ trong mắt những người từng yêu mến mình.

Trong trận đấu giữa Juve và Fio vào mùa bóng ngay sau khi rời Fio, Baggio đã từ chối đá quả penalty cho Juve. Điều này đã tác động tới các cổ động viên áo tím “Baggio, hãy về với chúng tôi.” – câu biểu ngữ cho thấy tình cảm của người hâm mộ của xứ sở này dành cho ông.

Nhưng đến với Juve, Roberto Baggio có cơ hội để tỏa sáng và ngày càng chói lọi hơn. 5  năm dưới màu áo Bianconeri, hình ảnh một cầu thủ với mái tóc đuôi ngựa đã trở thành một biểu tượng đẹp đẽ của tình yêu và lòng đam mê với bóng đá. Johan Cruyff  đã dành những ngôn từ tốt đẹp nhất khi nói về ông: “Baggio là một pháp sư. Một trong những thi sĩ cuối cùng còn lang thang trên sân cỏ. Anh là sự phản bác hay nhất cho những ai nghĩ rằng nước Ý chỉ sinh ra những người chơi theo bổn phận. Baggio chính là cầu thủ phóng túng nhất thế giới.”

Baggio mang tới sân cỏ một luồng gió mới, một không khí mới cho bóng đá. 78 trong 141 lần khoác áo Juve, Baggio đã làm nổ tung cầu trường với những bàn thắng đẹp mê hồn. Bà đầm già với sự góp sức của ông đã giành cúp C3, trong khi cá nhân Baggio giành cúp đúp QBV Châu Âu & Thế giới năm 1993.

Tháng 3 năm 1994, trong cuộc đối đầu giữa Juve với Fio, một cuộc đổi ngôi giữa hai vì sao lớn: Baggio và Del Piero đã diễn ra. Trận đấu ấy, Roby bị chấn thương nên Alex được đá chính và đeo chiếc áo số 10 của người tiền nhiệm. Sự ra đời của một ngôi sao mới và cũng là khép lại một quá khứ vinh quang của Roby với Juve. Baggio ra đi không lâu sau đó, đến San Siro, để lại quãng đời tươi đẹp nhất của mình ở lại Delle Alpi.

Nhưng những người hâm mộ Baggio thì vẫn luôn nhớ tới ông – một cầu thủ tài hoa trên sân cỏ và cả những giây phút ‘nghiệt ngã’ của trái bóng tròn. Tại World cup 1994, ông là người  đã dẫn dắt Italia vào tới trận CK, chỉ chịu thua trước Brazil trên chấm phạt đền.

Điều đáng tiếc hơn cả, chính Baggio lại là một trong 3 cầu thủ của tuyển Ý sút trượt penalty dẫn đến thất bại của đội bóng. Họ mất chiếc cúp VĐTG lần thứ 4 trong sự ngỡ ngàng và những giọt nước mắt tiếc nuối của người hâm mộ bóng đá Ý.

Nhưng đó chưa là gì so với những điều mà Baggio phải gánh chịu.Ông nhận không ít lời chỉ trích từ những fan cực đoan của đội tuyển, từ ngòi bút sắc bén của những trang báo.

Từ người hùng sân cỏ, cầu thủ mái tóc đuôi ngựa thần thánh trở thành tội đồ của lịch sử. Điều này đã trở thành một sự ám ảnh lớn đối với Roby, khiến sự nghiệp của ông dường như đi xuống dốc không phanh.

Những đội bóng từng săn đón như Juve, Milan, Inter đều quay lưng lại với ông. Con người từng một thời được coi là “Người Ý nổi tiếng chỉ sau Giáo hoàng” đã bị đối xử như vậy.

Ngoại trừ France 98 được góp mặt do Italia thiếu vắng lực lượng, còn lại từ Euro 96, Euro 2000 đến WC 2002, trong những giải đấu lớn ấy, đều không hề in dấu chân ông.

Ngày 28/4/2004, Roby anh chơi trận cuối cùng cho Azzurri, là lần cuối cùng khoác lên mình chiếc áo màu thiên thanh số 10.

Tiếp đó, ngày 16/5/04 tại thánh địa San Siro, Milano, Roby đeo băng đội trưởng Brescia chơi trận đấu cuối cùng trongg sự nghiệp của mình, trận đấu gặp lại AC Milan – đội bóng mà ông đã từng 2 năm gắn bó với 2 chức vô địch đáng nhớ.

Sau 19 năm cống hiến trên sân cỏ, những gì Baggio để lại là 204 bàn thắng tại Serie A, 56 trận đấu trong màu áo ĐT Italia, là cầu thủ Ý duy nhất ghi được bàn thắng trong cả ba kỳ World Cup. Ông giã từ sân cỏ với nỗi niềm: “Điều duy nhất tôi tiếc chính là việc đá hỏng quả phạt đền ở World Cup 1994. Nhưng sau tất cả, cái mà tôi đạt được chính là ngày hôm nay. Tôi đã kết thúc sự nghiệp trong niềm vui khôn tả. Có nhiều lúc tôi cảm thấy rất khó khăn nhưng rồi, đó thực chất là những kỷ niệm đẹp của cuộc đời”.

Dẫu vinh quang và cay đắng nhưng Roberto Baggio đã cống hiến hết mình cho bóng đá và ở bất cứ nơi đâu vẫn luôn có những người yêu mến và trân trọng những cảm xúc mà ông đã đem tới cho họ. Ông mãi là huyền thoại ‘tóc đuôi ngựa thần thánh’ của bóng đá Ý và luôn tồn tại trong ký ức mọi người.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *